
Đọc lại chap 23 có đoạn thế này: “Sao cậu lại trả tiền học phí cho tôi? Hay cậu cảm thấy việc tôi làm hỏng kỳ thi cuối kì là lỗi của cậu? Cậu cảm thấy đồng cảm với cuộc sống của tôi sao? Nếu không phải, vậy đó là tiền boa à? Từ lúc nào mà mùa hè đã trở nên như thế này. Thật sự đã đi mất rồi. Cả mùa xuân, cả cậu nữa.” Ôi nếu khi ấy Cheong Sun không vứt cuốn nhật ký mà mở ra xem một lần thì có lẽ hai người vẫn sẽ xa nhau 10 năm nhưng 10 năm đó sẽ không dài và cô đơn như nó đã từng rồi. Nhưng có 10 năm nay t mới biết cái mùa xuân ấy, cái mùa xuân hai người đắm chìm nó đẹp và đáng quý đến bao nhiêu… Một tình yêu quá đỗi dịu dàng, đau nhưng như kiểu trong bông có kim, đau nhưng rất da diết, sâu lắng, nhẹ nhàng….
Chặng đường của hai người đến đây là hết rồi, thật sự chúc mừng hạnh phúc. Cảm ơn các bạn đọc đã theo dõi đến giờ nha, 82 chapter quả thực là một chặng đường dài đó. Hẹn gặp lại mn trong các Pj khác nhé.
Chap trước | Mục lục | Chap sau
Cảm ơn nhà dịch ạ
trùng hợp mình biết đến bộ này khi còn 15 ngày nữa là đến Tết, đọc bộ này xong cảm giác như mùa xuân đang đến thật rồi. Cảm ơn nhà dich nhiều ạ
Truyện giải quyết tất cả các khúc mắc..vấn đề gia đình hai bên cũng rất thực tế. 1 bộ truyện rất trọn vẹn
10 năm không uổng phí đâu, mùa xuân là mùa của hi vọng mà.
Truyện hay quá, hay mà t ko bjk nói j lun. Cảm ơn các bạn đã dịch
Mùa xuân, piano và cậu…
Trọn vẹn thật đấy, cả câu hỏi vướng mắc từ đầu tới giờ cũng được giải quyết thắc mắc ở epilogue này. Mình nhất định sẽ đọc lại câu chuyện này nhiều lần, cảm giác như đang nuôi dưỡng tinh thần yêu cái đẹp vậy ❤️
Nhìn nét vẽ không hợp nên không định đọc, nhưng may là vẫn đọc. Truyện nhẹ nhàng, dịu dàng. Còn tưởng bộ này không H nữa chứ =))